Giấc mơ Duy Tân
Duy Tân-Trường kỷ niệm
Lòng ngập ngừng không dám đi tiếp nhưng không hiểu sao đôi chân như muốn thôi thúc cô bước vào. Ngôi trường của cô. Ngỡ ngàng trước sự vẹn nguyên của nó đã khiến cô tò mò hơn. Đôi chân cứ chầm chậm từng bước, từng bước một.
Cô nhớ những buổi sáng hai đứa ngồi gặm bánh mì trước lúc vào thư viện. Nhớ có lần Duy nài nỉ chị thủ thư hơn nữa tiếng cũng chỉ để xin chị thôi không khóa thẻ của cô nữa.
Những tháng ngày của cô thật sự hạnh phúc cho đến một ngày cô nhận được tin từ em gái Duy. Rằng Duy đã bị tai nạn trong một lần băng qua đường. Cô nghĩ… đây là giấc mơ chăng? Tại sao số phận lại quá nghiệt ngã đến vậy. Anh đã ra đi vào mùa hoa sữa nở, vào đúng ngày sinh nhật của cô. Chưa mùa hoa sữa nào cô khóc nhiều đến thế. Anh hứa sẽ đi cùng cô đến hết con đường hoa sữa mà. Làm sao cô sống nỗi khi hằng năm ngày hạnh phúc của cô cũng là ngày đau khổ của cuộc đời. Không … chỉ là giấc mơ thôi và cô đã sống trong giấc mơ ấy suốt ba năm trời. Hôm nay, quay trở lại trường xưa cũng là lúc cô bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Đã đến lúc sống với thực tại rồi Thy à!
Sau một lúc nói chuyện với bác bảo vệ ngày nào. Cô biết được trường đã xây thêm cơ sở thứ năm. Chỉ mất năm phút đi taxi, cô đã đứng trước dãy nhà K7/25 Quang Trung ngày nào. Giờ đây là một tòa nhà to lớn, xinh đẹp. Ở đâu đó trong lòng cô dâng lên một niềm tự hào. Tất cả mọi thứ đều hiện đại, thấp thoáng là những bạn sinh viên mang áo quần giống nhau, cô đoán đây đồng phục của khoa nào. Theo chân họ cô đứng trước một chiếc thang máy chật cứng người. Thấy quanh đây có bốn chiếc thang máy, cái nào cũng đông ngẹt người. Sinh viên trường mình nhiều chăng? Cô đi theo sự chỉ dẫn của một bạn để lên thư viện. Vẫn là tầng sáu, nhưng cô đã ngỡ ngàng trước sự mới lạ của nó. Mọi thứ thật hiện đại, từ chiếc bàn làm việc của các chị thủ thư đến những chiếc laptop phục vụ cho sinh viên. Trường bây giờ đẹp thật đấy. Cô gặp được chị thủ thư ngày nào. Chị bây giờ đã có gia đình, chị cũng đã tham gia vào ban lãnh đạo của nhà trường, nhọc nhằn của cuộc sống đã thể hiện trên khuôn mặt của chị. Chị kể cho cô nghe về sự đổi thay của trường. Rằng bây giờ trường đã có 15 Khoa và 29 chuyên ngành; rằng trường đang áp dụng chương trình chuyển giao của Mỹ (CMU & SPU) để đưa vào chương trình dạy và học; rằng giảng viên giảng dạy của trường đã lên đến gần 600, đa số đều có bằng thạc sĩ, tiến sĩ, phó giáo sư; rằng trường có một vị phó hiệu trưởng trẻ tuổi, tài ba đang từng ngày “thay da đổi thịt” cho trường.
Chị cho phép cô vào tham quan thư viện. Mọi thứ thật xa lạ đối với cô. Chợt trước mắt cô là đôi bạn đang ngồi cạnh nhau. Hình ảnh về Duy lại ngập tràn trong tâm trí cô, những dòng hoài niệm không tên cứ đua nhau ùa về làm tim cô đau buốt. Cô bỗng chạnh lòng khi bắt gặp ánh mắt tinh nghịch của chàng trai đang lén luốc nhìn cô gái. Cô mỉm cười… Quay trở lại khách sạn, chưa bao giờ cô thấy lòng mình nhẹ đến thế. Cô tự hỏi: “mình đã giải thoát cho linh hồn của Duy hay giải thoát cho trái tim vụn vỡ của chính mình”
(Nguyễn Thị Xuân-Lớp K14DLK2-Đại học Duy Tân)
Tin tức khác